– Tôi rất tiếc. Chúng tôi không thể cấp bằng lái cho cô nếu không có thẻ bảo hiểm xã hội.

Tôi đã kiên nhẫn giải thích đến 3 lần rằng thẻ bảo hiểm xã hội của tôi đã bị lấy cắp ở trạm xe lửa cùng bằng lái xe, ví tiền, thẻ tín dụng, sổ tiết kiệm, và cả hình bọn trẻ nhà tôi. Vậy mà chỉ nhận được câu trả lời lạnh lùng như vậy.

Đến trung tâm bảo hiểm xã hội, tôi lại tiếp tục chen chúc trong hàng người dài thượt để lấy sổ và ngồi đợi, rút cuộc là câu nói.

– Máy tính hôm nay quá tải rồi, nhưng cô có thể đăng ký ở một văn phòng khác, khoảng mười dặm về phía đông.

Đấy, tất cả chỉ vì những sai lầm không phải do tôi. Tôi vẫn còn tức điên người với ý nghĩ kẻ lạ mặt nào đó đã lợi dụng lúc chen lấn, xô đẩy ở sân ga, lấy trộm chiếc ví của tôi, để lại cho tôi hàng tá những phiền phức. Tôi đã phải lái xe liên tục – đầu tiên là mất ba mươi phút tới đây xin giấy phép làm thẻ bảo hiểm xã hội. Bây giờ lại tốn thêm nửa giờ nữa đến một văn phòng khác với hi vọng máy tính nơi đó không bị quá tải.

“Cứ làm như mình hết chuyện để làm rồi ấy.” Tôi lẩm bẩm một mình khi lấy số và chờ xếp hàng lần thứ 3 trong ngày.

Nơi này cũng chẳng có gì thoải mái hơn. Bọn trẻ đi theo người lớn cứ khóc lóc, mè nheo. Người lớn thì phàn nàn, cằn nhằn đủ điều. Phải chờ đợi thế này thì một người vui tính đến đâu cũng phải tỏ ra cáu bẳn.

– Chưa thấy ở đâu bất lịch sự như chỗ này.

Một người đàn ông lớn tuổi than phiền và nện thình thịch cái ba tong xuống nền nhà.

– Chỉ hỏi có mỗi một câu mà phải chờ đợi từ sáng đến giờ.

Lời phàn nàn ấy không phải chỉ của riêng ông lão. Mọi người im lặng đồng tình. Chán nản và bực bôi, tôi lại nghĩ về tên ăn trộm. Tôi nghiến chặt quai hàm và tự trách mình sao thật vô ý. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho hắn. Tới lượt mình, tôi tiến lên phía trước. Đột nhiên một người phụ nữ khoác chiếc áo mầu nâu nhạt tiến lại gần tôi.

– Tôi phải đợi cả tiếng đồng hồ rồi. Bà cũng nên làm vậy đi. – Tôi thầm nhủ

– Xin lỗi, chị phải lấy số và đợi đến lượt mình. – Người thư ký nói sẵng giọng thay ý nghĩ của tôi.

– Nhưng tôi chỉ cần… – Hai đứa nhỏ kéo kéo áo của mẹ nó, còn đứa bé cô đang bế trên tay thì khóc khàn cả tiếng.

Cô thư kí lớn tiếng nhắc lại lời vừa nãy.

– Làm ơn đi cô… Người mẹ trẻ năn nỉ. Lần này từng tiếng nói của chị chuyển thành tiếng nấc. – Tất cả những gì tôi muốn biết chỉ là… đây có phải là nơi cấp giấy chứng tử cho chồng tôi không?

Cả tôi và cô thư ký cùng lặng người. Chúng tôi đều không biết phải nói gì. Tự dưng tôi muốn ôm lấy người phụ nữ ấy, lau khô dòng nước mắt, bế đứa trẻ đang khóc và dỗ dành đứa nhỏ đang quấy mẹ.

Tôi quay lại khẽ nói.

– Chị lên trước đi.

Cô thư kí lục tìm thông tin trên máy tính để trả lời người phụ nữ. tất cả chỉ xảy ra trong khoảnh khắc. Sau đó, cô thư ký trao cho tôi mẫu đơn mà tôi đang cần. Về chỗ ngồi, tôi lặng thinh thấy mình sao quá tầm thường. Mình chỉ mất một cái ví, còn cô ấy vừa mất đi người chồng, các con cô ấy vừa mất đi người cha. Tôi suy ngẫm khi điền vào mẫu đơn của mình. Mất mát của tôi dường như vô nghĩa trước nỗi đau này. Tôi lái xe đi mà tâm trí vẫn còn nhớ đến người phụ nữ khoác chiếc áo mầu nâu nhạt. Những lời nguyện cầu cho cô ấy bắt đầu giúp tôi quên đi mất mát của chính mình.

(Nguồn: sưu tầm – Ảnh: Saultonline.com)

Advertisements