Bao giờ cũng vậy, cứ bốn giờ sáng là ông Robert lại thức giấc. Bốn giờ sáng, đúng cái giờ trước đây bố vẫn thường gọi ông dậy cùng đi vắt sữa. Thật lạ là cái thói quen đã hình thành cách đây 50 năm, từ lúc ông còn nhỏ, vẫn còn theo ông tới tận bây giờ. Bố ông mất cũng đã được 20 năm, nhưng ông vẫn luôn thức dậy vào lúc bốn giờ sáng mỗi ngày, rồi sau đó mới ngủ tiếp trở lại được. Nhưng hôm nay là Giáng sinh; ông không ngủ lại nữa.

Robert lần hồi nhớ lại cái ngày ông mới 15 tuổi, ngày ông còn đang ở nông trang, và câu chuyện về tình yêu vô tận dành cho bố. Thực ra, ông cũng chỉ nhận ra tình yêu đó vài ngày trước lễ Giáng sinh năm ấy, năm ông 15 tuổi, khi nghe lỏm được câu chuyện của bố mẹ.

Bố bảo: “Marie này, anh không muốn gọi Robert dậy sớm như vậy chút nào. Thằng bé đang tuổi ăn tuổi ngủ. Nhìn cái cách nó ngủ mỗi sáng trước khi phải gọi nó dậy mà xem. Anh cứ ước sao mình có thể tự làm việc đó một mình”.

Mẹ nói: “Ồ, anh biết là mình anh thì không thể ngày nào cũng làm việc đó được mà. Thằng bé cũng đã lớn rồi. Đã đến lúc cho nó tập làm việc đó”.

Bố chậm rãi trả lời: “Thì đúng thế. Nhưng anh vẫn chẳng thích phải gọi thằng bé dậy sớm chút nào”.

Trước đây, Robert chưa từng bao giờ nhận ra bố yêu mình nhiều đến thế, thậm chí chưa từng bao giờ nghĩ tới điều đó. Robert chỉ coi đó là chuyện tất nhiên trong quan hệ bố con. Cả bố và mẹ đều chẳng bao giờ nói họ yêu lũ trẻ tới mức nào, bởi họ chẳng có nhiều thời gian để nói ra những điều hiển nhiên như vậy. Công việc nông trang vốn đã hết sức bận rộn và đôi lúc họ chẳng còn thời gian cho điều gì khác.

Từ bữa đó, mỗi sáng khi bố gọi, Robert không còn nấn ná ngủ thêm hay để phải gọi lần thứ hai nữa. Bao giờ cậu bé 15 tuổi cũng vùng dậy ngay lập tức, mắt nhắm mắt mở mặc thêm quần áo. Dẫu hai mí mắt còn đang dính vào nhau, Robert đã loạng choạng đi thẳng về phía chuồng bò.

Related image

Đêm trước lễ Giáng sinh năm 15 tuổi, Robert không khỏi suy nghĩ về ngày lễ sắp tới. Robert bắt đầu để tâm đi tìm một món quà nào đó có ý nghĩa dành tặng bố. Thường thì Robert vẫn tới cửa hàng một giá 10-xen và mua một chiếc cà-vạt. Ý tưởng về một chiếc cà-vạt mới cho bố vẫn ổn cho đến đêm trước lễ Giáng sinh. Robert nằm trên giường, nhìn ra ngoài cửa sổ căn gác xép áp mái và nghĩ về món quà cho bố; ngoài kia, muôn vàn vì sao đang nhấp nháy.

Đột nhiên, ý tưởng về một món quà Giáng sinh đặc biệt vụt tới, như những ánh sao lung linh ngoài kia. “Tại sao không?” Robert nghĩ. Cậu có thể dậy sớm, sớm hơn nhiều so với cái thời gian cố định bốn giờ sáng. Rồi Robert sẽ nhẹ nhàng đi tới chuồng bò, sẽ một mình vắt sữa. Đúng! Robert sẽ làm việc đó một mình: vắt sữa và dọn dẹp, để đến khi bố dậy thì mọi việc đã xong. Bố sẽ biết ai là người đã làm việc đó.

Đêm đó, cậu bé Robert trằn trọc, cứ thức rồi lại ngủ không dưới 20 lần. Mỗi lần thức giấc Robert lại quẹt diêm soi chiếc đồng hồ cũ kỹ: nửa đêm, một rưỡi sáng, rồi hai giờ sáng.

Ba rưỡi sáng! Robert bật dậy, mặc thêm quần áo, lặng lẽ rời khỏi giường đi về phía chuồng bò. Lũ bò sữa đưa đôi mắt ngái ngủ nhìn Robert ngạc nhiên. Chúng cũng thấy còn quá sớm.

Trước đây Robert chưa bao giờ vắt sữa một mình, nhưng có vẻ như việc này cũng chẳng quá khó. Vừa làm Robert vừa mường tượng xem bố sẽ ngạc nhiên đến thế nào. Bố sẽ tới gọi Robert và như mọi lần sẽ đi chuẩn bị đồ trong khi đợi Robert mặc quần áo. Rồi bố sẽ mở cửa kho lấy hai chiếc thùng để đựng sữa và phát hiện ra hai chiếc thùng đã đầy. Bố sẽ kêu lên kinh ngạc: “Chuyện gì đã xảy ra thế này?”

Robert mỉm cười tiếp tục vắt; hai dòng sữa trắng đục phun mạnh vào trong chiếc thùng, sủi lên lớp bong bóng nhỏ xíu, thơm phức. Công việc diễn ra trôi chảy hơn Robert nghĩ. Lần đầu tiên trong đời cậu bé 15 tuổi Robert, vắt sữa không còn là một việc vặt nhàm chán hàng ngày nữa. Nó đã trở thành một điều gì đó rất khác, một món quà đặc biệt cho một người luôn dành cho Robert tất cả yêu thương.

Công việc đã xong. Robert đậy nắp thùng, đóng cửa nhà kho cẩn thận. Về đến phòng, chỉ kịp cởi bớt quần áo, chui vào giường và kéo chăn kín đầu thì bố đã tới gọi: “Robert! Dậy đi thôi. Chúng ta vẫn phải vắt sữa dù hôm nay là Giáng sinh”.

Robert trả lời, giọng vờ ngái ngủ: “Vâng!”

Cửa phòng đóng lại. Robert thầm mỉm cười trong bóng tối. Chỉ vài phút nữa thôi là bố sẽ biết. Tim cậu bé 15 tuổi đập chộn rộn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Chỉ mấy phút thôi mà tưởng chừng như thời gian dừng lại, không bao giờ dứt. Mười phút, mười lăm phút, Robert cũng không nhớ rõ là bao lâu nữa. Cuối cùng tiếng bước chân bố cũng vang lên nơi bậu cửa. Cửa phòng bật mở; bố đứng đó, lặng im một lúc lâu.

“Robert!”

“Sao thế bố?”

Bố bật cười lớn, tiếng cười thật lạ, bởi trộn lẫn trong đó là thứ gì như tiếng thổn thức: “Robert, con nghĩ rằng sẽ gạt được bố sao?”

“Bố, đó là món quà Giáng sinh của con dành cho bố!”

Bố bước đến bên giường, kéo chăn xuống và ôm chặt lấy Robert. Trời vẫn còn tối và chẳng ai nhìn rõ mặt ai: “Con trai, chưa ai từng tặng bố món quà nào tuyệt vời đến vậy!”

“Bố à, con chỉ muốn bố biết rằng… con chỉ muốn bố biết rằng…”, giọng Robert nghẹt lại rồi vỡ toang, đầy thổn thức. Robert không biết nói gì nữa, trái tim cậu bé 15 tuổi run rẩy với cả nỗi lòng yêu thương.

Thời gian trôi nhanh. Cả Robert và bố đều luôn nhớ về món quà đặc biệt năm đó. Rồi bố Robert mất. Giờ chỉ còn mình Robert là nhớ câu chuyện năm nào. Chỉ còn Robert là nhớ y nguyên buổi sáng tinh mơ năm đó, nhớ lũ bò và món quà yêu thương của mình.

Năm nay ông già Robert sẽ viết thiệp Giáng sinh tặng vợ. Thực ra đã rất lâu rồi ông không nói thành lời “ba từ yêu thương” đó, dù ông yêu bà theo cách rất đặc biệt, sâu lắng hơn rất nhiều so với thời họ còn son trẻ. Bà cũng rất yêu ông. Yêu và được yêu, đó là niềm vui đích thực của cuộc sống.

Ông đi đến bên bàn, ngồi xuống và bắt viết: Bà xã thân yêu…

Sẽ là một Giáng sinh hạnh phúc, rất hạnh phúc khi món quà là tất cả yêu thương!

(Nguồn: sưu tầm – Ảnh minh họa: christianitytoday.com , EatDrinkDeals)

Advertisements