Kính chào quý khán giả của chuyên mục Khoảnh khắc yêu thương! Quý vị thân mến, tình yêu thực sự là khi bạn không cần nói ra, đối phương vẫn cảm nhận được và bạn không cần níu giữ, người đó cũng sẽ trở về bên bạn. Sau đây MC sẽ kể cho quý vị nghe một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng và chẳng cần nhiều ngôn từ nhưng vẫn đầy ắp yêu thương…

Chủ nhật dài. Ngồi quán và nhàn rỗi lang thang blog. Điện thoại Huy rung nhẹ, mắt vẫn nhìn chăm chú vào máy bỗng giật mình bởi cái ngữ điệu nhí nhảnh và vui tươi quen thuộc, cả tỉ năm chẳng nghe: “Này Huy, có người muốn được đến đón!”.

Thế là xách xe và đứng lên. Ôi nhớ quá cái giọng này!

Hà Nội đang mùa đẹp, lãng mạn lắm, Huy không cười nổi vì vui quá, cũng không nói được gì.

– Huy! Nói gì đi chứ, ai dạy lái xe tập trung thế hả, nói gì đi chứ! – Phương vẫn cái giọng đấy, như một con chim chích chòe le te, Huy mỉm cười. Đường Phan Đình Phùng ngập nắng. Những cái lá to to đã rơi hết trước khi Phương về, hình như là mùa thì không đợi ai cả.

– Bạn hiền, ba năm rồi đấy!

Không chung lớp, chả cùng trường, Huy và Phương chỉ là  “bạn xã hội”. Tức là quen nhau trên mạng xã hội, thế thôi! Ấy vậy mà thân nhau ghê gớm, chở nhau đi học từ cái thời còn gò lưng trên xe đạp, toàn là Huy phóng qua nhà Phương, chào mẹ Phương khi bác đóng cửa cho cô con gái rượu dắt xe ra, rồi đi được một đoạn là Phương cho bớt xe vào hàng gửi quen, tót lên xe cho Huy chở đến trường. Đến giờ Huy lại đến đón. Bạn bè trêu mặc kệ! Cũng tí nữa thì ẩm ương với nhau đấy, nhưng thân nhau quá thành ra ai biết phận người ấy, thế là thôi.

Tại một quán trà sữa thật đẹp khu phố cổ, Huy lại ngồi ngắm Phương, nó thường ít nói khi có quá nhiều điều muốn nói.

– Phương đi mãi mà không khác đi chút nào nhỉ.

– Gì cơ, tóc xoăn lên và mắt phải đổi màu ư? – Phương cười phá, cái không gian quanh Phương không bao giờ yên tĩnh cả.

Huy không nói gì nữa, nó nheo mắt. Những tưởng phải giận nhau lắm khi đi như thế, ờ mà đúng là giận thật, chỉ có điều khi Phương về và ngồi trước mắt nó, thì hình ảnh chờ mong và những khắc khoải không tên tan biến. Chả biết được Phương muốn làm gì, vì bạn nó thuộc mẫu người hứng khởi, tức là chợt lên là làm, chợt lên là thôi. Nhưng sống đẹp lắm.

– Sao, thế ba năm ở bên đấy có gì để kể nào?

– Thế ba năm ở nhà có gì để kể nào? – Câu nhại luyến láy vang vọng,

Huy cười bằng mắt. “Ở nhà thì có gì mà kể chứ”.

– Ngốc, ở nhà mới có nhiều cái để kể, đi là đi thôi, bây giờ thích ai rồi?

– Thích Hà Nội! – Huy trả lời rồi chợt mỉm cười vì cái sự rất bình yên của mình.

Phương rạng rỡ: “Thế thì nó lại hoành tráng quá!”.

Hai đứa ngồi nói chuyện phiếm một lúc lâu rồi im lặng. Huy không thấy Phương rút giấy ra vẽ như thói quen nữa, nhưng nó im lặng. Đôi khi, người ta cần im lặng nếu muốn hỏi một điều gì đấy. Phương đứng lên và đi ra cửa sổ: “Này Huy, có bao giờ cuộc sống là câu chuyện không có cốt, người ta cứ viết mà không hiểu mình đang viết gì không?”. Huy không trả lời, hình ảnh người bạn thân đứng bên cửa sổ làm nó lặng thinh, dường như Phương gầy đi, nắng hắt vào mới thấy bóng Phương gầy đi…

Phương ở Hà Nội vài tháng, không ai đếm ngày cả mà hình như ngày tự đếm, Phương về vào một lúc Hà Nội chuyển mùa, và cũng đi vào lúc Hà Nội chuyển mùa. Cuộc sống có những cách tính thời gian thật bình dị. Trước ngày Phương đi, hai đứa lại lên quán. Phố cổ một buổi trưa mùa đông khách, tầng bốn thì toàn gió là gió, cảm giác mình ngồi thật bồng bềnh, Phương bảo thế và cứ nhìn mãi về phía Hồ. Phương sẽ đi Venice, cũng lại là một thành phố tình yêu, một thành phố được đồn đại bởi vẻ chớp nhoáng của cảm xúc. Phương ngồi nói mãi về Venice với niềm đam mê thích thú. Mãi khi chiều tắt nắng, quán bắt đầu bớt khách rồi, Huy khuấy cốc cafe lanh canh, hỏi:

– Này, Phương có còn vẽ không?

Câu hỏi như rơi tõm xuống khoảng không gian rộng lớn trước mặt, nước từ hồ bốc lên lạnh đến tê người. Phương lục cặp và lôi ra một bức ảnh. Trong ảnh là một căn phòng, chỉ nhìn thôi Huy cũng biết đây là phòng Phương. Có lẽ ở Đức, những người cô độc bao giờ cũng thích gương, Phương từng bảo thế. Trong phòng treo rất nhiều tranh, chỉ vẽ đúng một thứ: một con chim đậu trên cành cây.

Chích chòe đấy! Phương cười. Những bức vẽ cuối cùng là vẽ chích chòe, tại Huy hay bảo phương giống chích chòe le te mà, thích cái tên ấy lắm! Huy không nói gì, nó hiểu Phương. Đường Hà Nội mùa này ngát quá, thấy cái gì cũng êm và cái gì cũng tinh tươm, lại chuẩn bị thay lá trên tất cả những chồi xuân kia, đường Hồ chìm đắm trong màu sắc mới. Huy quay sang Phương, lần đầu tiên chạm vào tay Phương:

– Phương ạ, có những điều đã mất rồi thì không bao giờ trở lại được, nhưng có những điều thì chẳng bao giờ mất. Mỗi lúc Hà Nội chuyển mùa chắc chắn có một người nhớ Phương. Và nếu Phương đã biết chắc chắn có một người luôn chờ Phương ở Hà Nội, thì một ngày mệt mỏi, Chích Chòe hãy trở về đây.

Phố vẫn ngập trong cái sướt mướt của chiều tàn, những hàng cây đang rung lên trong gió, Hà Nội có một vẻ rất riêng không bao giờ lẫn được. Chắc chắn rồi, một ngày nào đó, Chích chòe sẽ trở về.

Quý vị thân mến. Đúng là có những điều đã mất rồi thì không bao giờ trở lại. Nhưng có những điều thì chẳng bao giờ mất. Tình yêu thực sự cũng vậy. Đừng ngại chờ, nếu đó là tình yêu thực sự quý vị nhé! Còn  bây giờ, mến chúc quý vị có một giấc ngủ thật ngon. Xin chào và hẹn gặp lại!

(Tác giả: Sưu tầm – Nếu bạn là tác giả truyện ngắn trên vui lòng liên hệ với chúng tôi.)

Advertisements